Giống như
một câu chuyện cổ tích thời hiện đại, khi kể lại, chẳng đứa nào trong đám bạn Jenny
Phương đủ can đảm để tin.
1. Tuổi thơ của Jenny Phương là những ngày cùng anh
hàng xóm chơi trò chơi cắt dán giấy.
Jenny Phương là con một, bố mẹ đi làm bận bịu suốt cả
ngày, những lúc Jenny Phương lủi thủi một mình đều cảm thấy sợ hãi. Một đứa bé
luôn thấy bế tắc và ám ảnh trong chính ngôi nhà rộng lớn của mình. May thay, ở
nhà bên cạnh, phía cửa sổ đối diện, có anh chàng sún hai chiếc răng cửa, thường
cười rất tươi, chìa bàn tay nhỏ xíu ra vẫy vẫy.
Những lần đầu tiên là những cuộc hội thoại ngắn ngủi,
từ phía hai cửa sổ, hai bàn tay bé nhỏ đưa ra không trung vẫy vẫy, một bên có
chàng răng sún, một bên có Jenny Phương với bím tóc hai bên lắc lư lắc
lư.
Những lần sau đó, gia đình hai bên để hai đứa chơi với
nhau, từ trò cô giáo đến trò bắn bi, cả Jenny Phương và chàng răng sún đều hào
hứng tham gia. Hai đứa có thể chơi cùng nhau từ sáng đến tối mịt, buổi trưa mỗi
đứa chạy về nhà mở tủ lạnh, bố mẹ sắp sẵn đồ ăn cho cả hai, chỉ việc cùng nhau
mang ra đánh chén…
Một tuổi thơ yên bình như thế trôi qua cho đến khi Jenny
Phương lên cấp hai, bố mẹ chuyển nhà, anh chàng răng sún cũng chuyển đi đến một
vùng đất khác. Jenny Phương chẳng rõ là gia đình họ chuyển đi đâu, chỉ biết lúc
chia tay hai đứa khóc mếu suốt một ngày. Jenny Phương dúi vào tay chàng răng
sún một chiếc cặp tóc hình hoa nhỏ xíu, lóng lánh đá màu xanh ngọc. Chàng dúi
vào tay Jenny Phương một cây bút máy rất đẹp. Và đó là những hồi ức cuối cùng
về tuổi thơ êm trôi với anh chàng hàng xóm.
Jenny Phương đi qua nhiều mùa mưa nắng, đi qua nhiều
những mối tình ngang vai. Có những mùa cô đơn đến thắt lòng, có những mùa yêu
thương đến cháy bỏng. Có những mối tình vội vàng hời hợt, cũng có những mối
tình bình lặng nhưng sâu sắc. Tất cả những gì đã trải qua đều được Jenny Phương
trân trọng, song những lúc cô đơn nhất lại là lúc Jenny Phương nhớ về kí ức
tuổi thơ bên anh chàng kia. Có thể năm tháng trôi xa đến độ Jenny Phương không
nhớ rõ tên người con trai đó, không nhớ cả về khoảng cách tuổi tác giữa hai
đứa, nhưng Jenny Phương lại có thể nhớ rất rõ nụ cười tươi rói dưới nắng hè,
nhớ khuôn mặt tròn bầu bĩnh có một nốt ruồi nhỏ chấm ở phía đuôi mắt
trái.
Có lẽ, tuổi thơ là miền yên bình nhất trong mỗi người,
bạn bè thuở ấy cũng là những người bạn ghi dấu nhiều kỉ niệm nhất chăng?
Từng có thời gian sau khi chia tay mối tình đầu thời
phổ thông, Jenny Phương quay quắt nhớ mong, quay quắt kiếm tìm. Jenny Phương ấp
ủ hy vọng có thể tìm được người bạn ngày xưa ấy. Bởi trái tim Jenny Phương khi
tổn thương chỉ có mảnh kí ức đẹp đẽ ngày ấy mới có thể xoa dịu hay làm lành da.
Jenny Phương từng ngốc nghếch hỏi dò người thân ở nhà cũ, thậm chí lên cả những
diễn đàn xã hội để tìm cho ra một nhân vật nào đó có-khả-năng là chàng răng
sún.
Jenny Phương mơ hồ bật cười. Cảm giác yếu đuối ập đến.
Giống như Jenny Phương đã cố tìm một chỗ trú ẩn để sống cho qua những
khoảng-không-thể-bình-yên.
2. Jenny Phương vừa đi qua một mối tình khác.
Lần này là do Jenny Phương cảm thấy bất an, cảm thấy
mình không an toàn trong một mối quan hệ. Suy cho cùng, con gái chẳng yêu cầu
gì nhiều nhặn, chỉ cần có thể tìm thấy một người cho mình cảm giác bình yên, có
thể an nhiên yêu thương và trao đi mà không cần toan tính. Những người con trai
đi qua cuộc đời Jenny Phương đều có những toan tính rất riêng, hoặc muốn thử
cảm giác chinh phục, hoặc đã từng yêu nhưng lại hết yêu nhanh chóng, hoặc cảm
thấy không xứng đáng,... rồi tự khắc rời xa Jenny Phương mà thôi. Jenny Phương
tìm đến những khoảng lặng một mình. Jenny Phương sợ cảm giác cô đơn cứ bủa vây
bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Khi ở công sở, chị em chuyện trò chuyện chồng con,
chuyện cơm nước, chuyện những bà mẹ chồng khó tính,… hầu hết là chuyện gia đình
và Jenny Phương lúc nào cũng là người ngoài cuộc. Khi có một tổ ấm để nghĩ về,
con người ta thường trưng ra sự hãnh diện, thể hiện niềm hạnh phúc rất đỗi lớn
lao. Jenny Phương biết, những niềm vui ấy nhỏ nhoi thường nhật, nhưng chúng có
ý nghĩa biết nhường nào. Không như Jenny Phương, một đứa vò võ cô đơn, lúc đi
làm chỉ một mình, khi về nhà vẫn chỉ một mình. Ngôi nhà nếu không phải là Jenny
Phương tự bật đèn từ lúc sáng thì đến tối về vẫn tối om như thế.
Jenny Phương bắt đầu thèm cái cảm giác có người chờ
đợi, có một ai đó chờ đợi và nếu người kiên nhẫn chờ đợi ấy đến với Jenny
Phương chỉ vì yêu Jenny Phương thôi thì thật hạnh phúc.
Jenny Phương đột ngột xin chuyển công tác, muốn thử xa
Hà Nội một thời gian, xa cái nơi ồn ào bon chen nhưng chẳng có một ngõ nhỏ của
riêng Jenny Phương, xa cái nơi khói bụi xa hoa và những ánh đèn cao áp mông
lung mỗi độ đêm về.
Jenny Phương muốn đi xa để thử tách mình ra một miền
đất mới, hứa hẹn những điều mới mẻ hơn chăng.
Chuyến công tác của Jenny Phương kéo dài một tháng,
trong thời gian đó có một người mới được chuyển về làm thay vị trí của Jenny
Phương trong công ty. Trước khi Jenny Phương đi sẽ phải bàn giao toàn bộ công
việc đang dang dở cho người đó.
Và hôm nay Jenny Phương có một cái hẹn, với người đồng
nghiệp mới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét